Menu

TRUYỆN CƯỜI

TRUYỆN CƯỜI
GIẢI NGHĨA…THÔNG MINH…

1) Học cách làm sạch cơ thể khi tắm rửa gọi là học kỳ.

2) Học những điều vô ích, làm phí phạm thời gian tiền của gọi là học phí.

3) Học những điều bậy bạ vô bổ, không đúng chỗ gọi là học bạ.

4) Học cách trò chuyện trong giao tiếp gọi là học trò.

5) Học nêm nếm thức ăn, thức uống gọi là học vị.

6) Học cách dậy đúng giờ, chống ngủ gà ngủ gật gọi là học thức.

7) Học cách làm đồ giả gọi là học giả.

8)Người già đi học gọi là học cụ.

9) Bảy điều cần phải học gọi là thất học.

10) Học đang vô, tiếp thu tốt gọi là vô học.

11) Học lâu dài gọi là trường học

KHI CÀN KHÔN ĐƯỢC TRUNG CỘNG TRÙNG TU
(Tiếu lâm dân gian Hoa lục)

_______
Nam Thiên môn mấy lần bị Tề Thiên đánh phá hư hao, Ngọc hoàng Thượng đế phải cho mở đấu thầu đặng trùng tu.

Người Ấn báo giá: “3.000 là xong. Trong đó 1.000 là tiền vật tư, 1.000 tiền nhân công, còn lại 1.000 là phần con”.

Người Đức đòi 6.000. Với 2.000 tiền vật tư, 2.000 phí nhân công, phần mình kiếm lời 2.000.

Người Trung quốc điềm nhiên nói: “Vụ này phải tốn 9.000. Phần Ngọc hoàng được 3.000, con 3.000 cũng, còn lại 3.000 thì ta giao cho người Ấn thi công”.

Ngọc hoàng gõ búa kết thúc: “Trung quốc trúng thầu!”

* * *

Sau đó, cửa âm phủ cũng bị Tề Thiên phá hư. Diêm vương rút được kinh nghiệm từ Ngọc hoàng bị lỗ nên đưa ra mức giá cố định 3.000.

Người Đức tới, sau khi xem qua một lượt liền lặng lẽ chuồn.

Người Ấn đồng ý mức giá 3.000.

Người Trung quốc nhận giá 3.000, lại đút lót cho Phán quan 500 nên được thầu.

Người Đức và người Ấn không phục, bèn theo dõi xem người Trung quốc làm ăn ra sao. Chỉ thấy họ thi công nửa chừng thì ngưng, đấm đách mần tiếp. Đôi co kiện tụng suốt 6 tháng, Diêm vương chịu hết xiết, cuối cùng buộc phải lòi ra thêm 3.000, công trình mới hoàn thành.

* * *

Đến lượt thang máy kết nối Thiên đình với Âm phủ bị hư. Đã có bài học hai lần trước nên giá đấu thầu lần này là 3.000, kèm theo điều kiện bắt buộc phải thi công một lần cho xong, không được bỏ dở.

Người Đức đến xem rồi lại bỏ đi.

Người Ấn nhận thi công với giá 3.000.

Trung quốc chẳng những chịu giá 3.000 mà còn khuyến mãi cho âm binh thiên tướng uống rượu Mao Đài miễn phí một năm, nên lại trúng thầu.

Nhận được tiền rồi, Trung quốc bèn bắt tay vào việc. Chỉ tốn 500 tiền vật tư cộng thêm 500 phí nhân công. Sau đó nhét phong bì 500 cho Nhị Lang thần Dương Tiễn, công trình vậy là được nghiệm thu đạt tiêu chuẩn.

Chẳng bao lâu sau thì thang máy gặp sự cố xảy ra tai nạn. Đoàn kiểm tra liên ngành đã nhận được 1.500 tiền trà nước, kết luận sự cố xảy ra là bởi khách quan, do thường xuyên sử dụng quá tải. Ngọc hoàng Thượng đế phải bấm bụng chi thêm 9.000 cho người Trung quốc làm lại toàn bộ công trình.

* * *

Tới phiên lối thông ba cõi thiên đình, dương gian và âm phủ bị hư hại nghiêm trọng, hồn người chết không thể xuống địa ngục, mà kẻ được đầu thai cũng không thể lên nhân gian, càn khôn bị đình trệ, tình thế hỗn loạn như nước sôi đổ háng.

Ngọc đế đã khôn ra nên lần này ấn định mức giá 3.000, điều kiện là phải thi công một lần cho trót, dưới sự giám sát của Phật tổ Như Lai, và phải bảo hành miễn phí công trình trong vòng 100 triệu năm.

Người Đức nghe qua liền dông tuốt.

Người Ấn nhận thầu với giá 3.000.

Người Trung quốc lại đến, lần này nhận thi công miễn phí để bù công quả những lần trước, đồng thời còn bảo hành 200 triệu năm, chỉ xin được thu phí 100 triệu năm. Ngọc hoàng và Diêm vương liền đồng ý.

Con đường thông tam giới làm xong, Trung quốc bắt đầu lập trạm thu phí BOT. Người chết muốn lên thiên đường phải nộp 3.000, ai muốn đầu thai qua châu Âu nộp 1.000, còn làm công dân Mỹ thì giá 2.000, đứa nào trốn trạm thì cho đầu thai vô Trung quốc ráo.

Quỷ thần thiên địa từ đó tách biệt, trời và người đành mất tương thông, Trung Nam hải đàng hoàng làm trùm xóm đĩ, he he xui!

HIỂU NHAU…

Khi yêu nhau, người ta không cần nói tiếng nào mà vẫn hiểu nhau.

Ví dụ ư? 
Một sinh viên nam ký túc xá đứng dưới sân giơ một cái chai lên,
cô sinh viên đứng trên lan can lầu 1 giơ ra một trái chanh và thế là cả hai cùng nhau cười âu yếm!

Cóc hiểu gì cả?
Vầy nè:
…Chàng giơ cái chai ý hỏi:
“CH+AI=CHỜ AI”,

Nàng giơ trái chanh trả lời: “CH+ANH=CHỜ ANH” =>>

Thế mới là yêu chứ…hehehe